Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Đặt mua cả đàn gà, vườn rau đưa về phố

Nhiều người thay phiên nhau về quê gom thực phẩm sạch, đặc biệt có những gia đình còn đặt mua cả đàn gà, vườn rau.

Mùa nào thức ấy

Chị Nguyễn Thùy Linh ở Mai Dịch (Cầu Giấy, Hà Nội) sau nhiều năm xây dựng gia đình và lập nghiệp ở thủ đô, chị ngày càng kinh hãi một số loại thực phẩm bẩn trà trộn, bày bán ngoài chợ(bao ve). Vì thế, gần một năm nay, nhất là từ khi cho con ăn dặm - chị hạn chế mua đồ ngoài chợ. Thực phẩm hàng ngày dùng cho gia đình 10 phần thì có tới 9 phần được mua từ quê ra.

Đặt mua cả đàn gà, vườn rau đưa về phố

Chị cho biết, về quê ở Phú Thọ, nhà nào cũng có vườn rau, đàn gà tự nuôi theo cách rau sạch không phun thuốc trừ sâu, gà sạch không cám công nghiệp, chỉ ăn thóc gạo... để gia đình họ ăn.

“Nhiều nhà ăn không hết, đem ra chợ bán trong khi gia đình mình đang phải tìm kiếm nguồn thực phẩm sạch dùng hàng ngày. Thấy thế, mình ngỏ ý đặt mua cả đàn gà, còn rau sạch tại vườn lúc nào cần thì điện họ cắt và gửi cho. Giá cả tùy theo thị trường, nhưng để đảm bảo nguồn hàng mình thỏa thuận sẽ đặt cọc tiền và trả cao hơn 2 giá so với ngoài chợ bán”, chị Linh tiết lộ.

Bây giờ, chị không phải rau xanh hàng ngày. Mùa nào thức ấy, từ rau muống, rau dền, rau ngót cho tới bầu bí, quả chanh... đều mang từ quê ra, đủ cả. Vườn họ trồng rau gì họ gửi ra cho rau đó. Nhưng với đàn gà lại khác. Chị đặt cọc mua cả đàn, gà thịt lớn khoảng 2kg mới lấy còn trứng gà ta cứ được 2 chục quả gửi lên một lần.

“Thi thoảng họ gửi lên nhiều, dùng không hết mình lại chuyển qua chia cho anh chị bên nhà chồng cùng ăn”, chị Linh cho hay.

Chị Thu Thủy ở Đội Cấn (Ba Đình) cũng nói rằng gia đình chị cũng đang đặt mua cả đàn gà của hàng xóm sát vách với nhà bố mẹ chồng ở quê. Họ nuôi gối nhau, gà mái đẻ trứng cho ấp lấy giống gà con để nuôi lớn luôn. Nhờ đó, gia đình chị có gà ăn quanh năm không phải lo lắng.

“Rau xanh bố mẹ trồng đầy vườn, còn các loại thực phẩm khác như cá, thịt... nhờ mua hộ. Mọi thứ đều được chuyển lên hàng tuần vào chủ nhật, ở Hà Nội chỉ cần ra bến xe lấy. Tuy hơi mất công nhưng đây là cách tốt nhất bảo vệ sức khỏe cho gia đình mình”, chị Thủy nói.

Thay nhau về quê gom thực phẩm sạch

Thay nhau về quê gom thực phẩm sạch

Không có điều kiện về tiền bạc để đặt mua cả vườn rau, đàn gà nhưng thời gian vào cuối tuần thì lại khá dư giả, nhiều bạn trẻ là sinh viên, người mới đi làm ở thành phố đã lên kế hoạch phân công thay phiên nhau về quê mỗi tuần để gom đủ các loại thực phẩm sạch làm ăn đủ trong một tuần.

Chị Kiều Liên ở Nhân Mỹ (Mỹ Đình) chia sẻ, vì đang chăm con nhỏ nên lúc nào cũng rất cần nguồn thực phẩm sạch để đảm bảo sức khỏe cho con. Nhưng cảnh đi ở trọ nhà chật, chị chẳng thể tận dụng được chỗ nào để trồng rau vào hộp xốp như mọi người bày nên cách duy nhất là nhờ bố mẹ ở quê cung cấp nguồn rau sạch hàng tuần.

“Hàng tuần, vào ngày thứ 5 hay thứ 6 mình hoặc chồng điện về cho gia đình ở quê cần những loại thực phẩm nào để nhà chuẩn bị, tới sáng chủ nhật thì ra bến xe lấy hàng ở quê gửi lên. Từ rau xanh đến quả chanh, củ tỏi chẳng thiếu thứ gì cả. Tuy nhiên rau củ không được phong phú như ngoài chợ ở đây bởi quê thì mùa nào thức ấy, không có các loại rau, quả trái mùa nhưng chất lượng thì hoàn toàn yên tâm”, chị Kiều Liên nói.

Tương tự, Lê Văn Quân - sinh viên năm 3 ĐH Quốc gia Hà Nội, kể rằng phòng trọ có ba anh em thuê chung nhau, mỗi người một quê(bảo vệ). Hai anh ở cùng đi làm suốt ngày chỉ còn em trai, chuyện chợ búa không sành lắm, cộng với hàng hóa bán ngoài chợ giờ chẳng biết chất lượng thế nào. “Thế nên, mỗi lần về quê bọn em mua đủ thứ từ thịt, trứng, cá cho đến rau quả... không thiếu thứ gì, đem lên Hà Nội cất tủ lạnh ăn cả tuần”, Quân nói.

Quân còn cho hay: “Hiện các bạn cùng lớp em quê ở gần Hà Nội như Hòa Bình, Hưng Yên, Hà Nam... cũng thường xuyên về quê gom thực phẩm đem lên ăn dần”.

Đi giày càng cao, tiền boa càng nhiều

Một nhóm đại diện những người bồi bàn tại Casino Resort Foxwoods - sòng bạc lớn nhất Mỹ - đang đấu tranh với ông chủ để được tự chọn giày, thay vì suốt ngày phải đi giày cao gót.

Cheryl Haase, 52 tuổi, làm nhân viên bồi bàn bưng bê cốc-tai hơn 20 năm qua(in biên lai thu phí lệ phí). Cô đang phải đối mặt với rất nhiều bệnh tật liên quan đến chân do nghề nghiệp gây ra.

Haase và một nhóm đại diện những người bồi bàn tại Casino Resort Foxwoods - đang đấu tranh với ông chủ để được tự do lựa chọn giày.

Nhiều người đã làm tại sòng bạc này từ khi khai trương - năm 1992. Gần đây, họ có nguy cơ mất việc để nhường chỗ cho những lao động trẻ. “Hầu hết chúng tôi đã làm việc ở đây 15-20 năm và đôi chân chúng tôi hiểu rõ điều đó”, Haase nói.

Đi giày càng cao, tiền boa càng nhiều

Casino này gần đây yêu cầu bồi bàn phải đi giày cao gót 2 inch (khoảng 5cm). Những người phục vụ chỉ được miễn thực hiện nếu họ có giấy của bác sĩ trong vòng 1 năm, nhưng sau đó họ buộc phải nghỉ việc hoặc chuyển qua vị trí khác.

Dale Wolbrink, phát ngôn viên của Foxwoods, từ chối bình luận về cuộc đàm phán với người lao động. Bà cho đây là vấn đề nội bộ.

Từ thành phố Las Vegas cho tới Atlantic, vấn đề giày dép của bồi bàn được coi là yếu tố quan trọng để thu hút khách hàng. Một liên minh đã được hình thành từ thập kỉ trước ở Nevada nhằm đấu tranh với các sòng bạc và biểu tình chống lại quy định đi giày cao gót.

TS. Eric Levine ở Norwich, chuyên chữa bệnh về chân, cho biết ông thường xuyên chữa trị cho những tiếp viên sòng bạc, những người thường xuyên phải đi giày cao gót. Ông kể rằng nhiều người đến phòng khám trong tình trạng rất đau đớn. Ông đã đề nghị họ không đi giày cao gót trong thời gian chữa trị. Song, một số tiếp viên thừa nhận rằng họ không dễ dàng từ bỏ việc mang giày cao gót.

Nhiều bồi bàn đã thừa nhận với ông: “Giày càng cao thì tiền tip càng nhiều”.

Tại Foxwoods, năm 2009, một số nữ tiếp viên cốc-tai - những người lớn tuổi và dễ bị ảnh hưởng do việc mang giày cao gót - đã thành lập hội để bảo vệ mình(in hoa don gtgt). Sau đó, một tổ chức công đoàn thứ hai được thành lập tại Foxwoods là UFCW. Tổ chức này đã đạt được một thỏa thuận với các đại lý của sòng bạc vào năm 2010.

Cuộc đàm phán kéo dài 2 năm. Các tiếp viên cốc-tai lo ngại về việc casino càng thắt chặt yêu cầu về việc mang giày. Họ hy vọng các buổi điều trần sẽ giải quyết được vấn đề về tiền lương, chi phí bảo hiểm và ưu đãi cho nhân viên.

Sao nỡ “ăn” cả vào công trình vệ sinh?

Chuyện “ăn sắt thép, xi măng” vốn không lạ đối với các công trình xây dựng nước nhà, nhất là ở các công trình công cộng như trường học, bệnh viện(dai ly thue)… những nơi được đầu tư từ nguồn kinh phí của Nhà nước.
Xin chỉ riêng một địa phương là tỉnh Thanh Hóa chẳng hạn, đã cho thấy đây là hiện tượng không lạ. Tại trường Trường THPT Tống Duy Tân (Vĩnh Lộc), được đầu tư xây dựng hai khối nhà với tổng kinh phí hơn 5 tỷ đồng nhưng học sinh ngồi học trong sự nơm nớp lo âu bởi bất cứ lúc nào vôi vữa cũng có thể rơi xuống đầu.

(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Trường mầm non xã Quảng Đại (Quảng Xương) với tổng kinh phí 3,4 tỷ đồng, thế nhưng theo phản ánh của người dân thì trường cũng chỉ sử dụng được hơn 3 tháng gạch đã bị phồng rộp, nền sụt lún, hệ thống bóng điện ngoài hành lang bị hư hỏng hết.
Tại Trường mầm non xã Trường Lâm (Tĩnh Gia) đã hoàn thành được hơn 2 năm nhưng phụ huynh không dám cho con đến học vì lo sợ chất lượng không đảm bảo của công trình.
Gần đây, dư luận ngỡ ngàng bởi khung giá “khủng” ở Trường Trung học cơ sở Long Hiệp - Minh Long - Quảng Ngãi. Tại đây, người ta đã xây một công trình vệ sinh có vẻn vẹn 29 m2 mà mất tới… gần 600 triệu đồng. Tính ra khoảng 20 triệu đồng/m2,  gấp rưỡi giá nhà chung cư tại Hà Nội (Nhà chung cư cao cấp Đại Thanh bán với giá 14 triệu đồng/m2), gấp khoảng 2 lần giá nhà chung cư tại TP HCM và gấp khoảng 8 - 10 lần tiền xây nhà ở nông thôn khác.
Trả lời báo chí, Thầy hiệu trưởng Võ Văn Vinh cho biết nhà vệ sinh là công trình do Sở GD-ĐT Quảng Ngãi ra chủ trương quy mô, thiết kế, lập dự toán, gọi nhà thầu thi công và làm chủ đầu tư, nhà trường chỉ được “chìa khóa trao tay”, theo dõi và nhận bàn giao, sử dụng.
Vì là công trình của sở nên “Họ cho cái nào thì nhờ cái đó chứ nhà trường đâu được đòi hỏi. Nghe nói giá trị đầu tư công trình trên 600 triệu đồng nằm trong chương trình mục tiêu nước sạch và vệ sinh môi trường". Thầy Vinh nói.
Như vậy là đã rõ. Nhà trường chỉ là nơi “được cho” nên “cho” sao thì “được nhận” vậy, chả biết giá cả bao nhiêu mà cũng chẳng được biết chất lượng thế nào(dang ky kinh doanh). Chính cái cơ chế xin – cho đó mà nhà trường dù có biết cũng không dám nói bởi “ngậm miệng ăn tiền”, im đi thì dẫu xấu đẹp cũng còn có cái mà dùng. Nói ra, chắc chắn là năm sau sẽ… đợi đấy!
Không biết ở đây có cái gọi là “hoa hồng” không nhỉ? Nếu có thì theo các bạn, một công trình trị giá khoảng hơn 200 triệu đồng bị “đội giá’ lên gần 600 triệu đồng, cái giá của bông “hoa hồng” là bao nhiêu, 10 – 20% hay 50 – 60% nhỉ?

Người tiêu dùng thông thái còn nhà quản lý thì sao?

Không chỉ nước mắm, nước tương nhiễm chất gây ung thư, bánh phở có ngâm các loại độc chất gây nguy hại cho sức khỏe, nhiều loại thịt, chả, mứt, bánh có hàm lượng hóa chất có thể gây ung thư xuất hiện tàn lan trên thị trường. Thậm chí đồ chơi trẻ em nhập khẩu từ Trung Quốc cũng có chứa chất độc gây nguy hiểm cho sức khỏe con người.
(Minh họa: Ngọc Diệp) 
(Minh họa: Ngọc Diệp) 

Người tiêu dùng từng sửng sốt khi báo chí đưa tin nước tương chứa chất3-MCPD vượt quá qui định của Bộ Y tế. Hóa ra nhiều năm, người dân sử dụng nước tương chứa chất nguy hiểm này nhưng không hề hay biết. Sự thật được đưa ra ánh sáng, nhưng không có nhà sản xuất nào bồi thường cho người tiêu dùng. Các nhà sản xuất đặt câu hỏi, biết bao nhiêu người ăn loại nước tương này, ăn bao nhiêu, thiệt hại như thế nào để bồi thường. Tất nhiên không ai moi bụng mình ra để chứng minh hàm lượng chất độc trong người có nguồn gốc từ nước tương. Thế là hòa cả làng.

Đi vào các quán ăn, thực khách khó có thể biết được trong bát canh hay đĩa thịt của mình có an toàn hay không, bởi vì có thể thịt và rau còn tươi, nhưng các loại gia vị để nấu bát canh và đĩa thịt đó chưa biết như thế nào. Cũng như loại nước mắm rẻ hơn nước lọc đang tiêu thụ trên thị trường, nhiều người mua về để chế biến thực phẩm để giảm giá thành, người dân ăn phải các loại thực phẩm qua chế biến này không thể biết trong đó có loại nước mắm pha từ chất màu và chất bảo dưỡng. Hay rau củ quả nhìn bên ngoài thật tươi tốt, nhưng thực chất là do các tác động của các loại hóa chất. Vậy thì, đố người tiêu dùng nào biết được.

Cho nên, khẩu hiệu “Hãy là người tiêu dùng thông thái” cũng cần phải xem xét một cách nghiêm túc. Tất nhiên, người dân nên tự bảo vệ mình bằng cách đừng tham của rẻ mà trúng của ôi, mà bỏ độc vào bụng mình. Nhưng có rất nhiều loại thực phẩm người dân không thể phát hiện độc tố bằng cảm tính mà cần phải có sự tham gia của các cơ quan chức năng, có chuyên gia và công cụ đo lường. Đối với những loại như vậy, thì xin đổi khẩu hiệu “Hãy là nhà quản lý thông thái”.

Dân đóng thuế để nuôi chính quyền, cơ quan quản lý, các cơ sở nghiên cứu, thẩm định để thực hiện nhiệm vụ bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm cho cộng đồng. Nếu như để cho trên thị trường tràn lan các loại thực phẩm nhiễm chất độc, không an toàn cho sức khỏe của con người thì rõ ràng nhà quản lý “không thông thái”. Xét theo khía cạnh này, có thể thấy khi không quản được thì đừng đổ trách nhiệm cho người dân.

Thực trạng thực phẩm mất an toàn ngày càng khó kiểm soát. Các vụ ngộ độc thực phẩm tập thể không còn hiếm gặp. Chưa kể người tiêu dùng tuy không bị ngộ độc, nhưng chất độc tích tụ trong cơ thể từng ngày, lâu dài sinh ra bệnh tật, kể cả bệnh hiểm nghèo. Số lượng bệnh nhân ung thư tăng hằng năm có nguyên nhân từ chuyện ăn uống thực phẩm không đảm bảo vệ sinh. Hiện thực này chứng minh chúng ta đang thiếu những nhà quản lý thông thái.

tags: thu mua phe lieu, xu ly chat thai , bảo vệ , dich vu bao ve

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Đầu tư vào đâu để lãi 120%/năm?

Trong khi lãi suất ngân hàng đang là 7,5%/năm, vẫn có nơi có thể sinh lời cho nhà đầu tư với tỷ suất 120%.
Doanh nghiệp trả cổ tức "khủng"
Trong khi lãi suất ngân hàng chỉ là 7,5% và nhiều ông lớn như Masan thậm chí không trả cổ tức thì Công ty cổ phần Cơ khí và Khoáng sản Hà Giang (HGM) lại khiến nhà đầu tư nức lòng khi trả cổ tức năm 2012 với tỷ lệ cao ngất ngưởng 120%/năm. Cho tới ngày 8/4, HGM đã trả xong cổ tức đợt 3/2012.

2012 không phải năm đầu tiên HGM trả cổ tức “khủng”(dich vu ke toan). Trong 2011, HGM cũng là điểm sáng trên thị trường chứng khoán khi giúp nhà đầu tư kiếm được khoản cổ tức cao ngất ngưởng 80%. Như vậy, chỉ sau một năm, tiền lãi mà doanh nghiệp này “đền ơn” nhà đầu tư đã tăng 50%. Trong khi đó, lợi nhuận lại giảm nhẹ.

Trong năm 2012, HGM tiếp tục dẫn đầu quán quân EPS năm 2012 với 137,8 tỷ đồng lợi nhuận sau thuế tương đương EPS đạt 21.874 đồng. Lợi nhuận 2012 giảm 7,5% so với năm 2011 nhưng so với kế hoạch 104 tỷ đồng lợi nhuận trước thuế được đại hội cổ đông giao phó, kết thúc năm 2012, HGM vượt 44%.

FPT Online cũng là gương mặt thường xuyên được nhắc tới trong danh sách các công ty trả cổ tức khủng. Năm 2012, FPT Online trả cổ tức cho cổ đông với tỷ lệ “trong mơ” 80%. Mặc dù thua kém HGM nhưng 80% vẫn là con số rất cao.
Nhà đầu tư có thể kim lãi khủng từ cổ tức
Nhà đầu tư có thể kim lãi khủng từ cổ tức
Công ty Cổ phần Cảng Đoạn Xá (DXP) mới đây cũng gây bất ngờ khi trong đại hội cổ đông diễn ra đầu tháng 4 năm nay, công ty đã đề nghị nâng tỷ lệ chi trả cổ tức bằng tiền mặt từ 30% theo kế hoạch lên tới 70%.

Theo kế hoạch được giao, năm 2012, Công ty Cổ phần Công viên nước Đầm Sen (DSN ) chỉ trả cổ tức tỷ lệ 36%. Tuy nhiên, Hội đồng quản trị đã thống nhất trình lên đại hội cổ đông phương án chi trả cổ tức với tỷ lệ "khủng" 60% (trên vốn điều lệ 84,5 tỷ đồng).

Công ty cổ phần CNG Việt Nam (CNG) “khiêm tốn” hơn khi “chỉ” trả cổ tức 2012 với tỷ lệ 45% bằng tiền mặt. Cũng giống DXP, CNG đặt chỉ tiêu khá thấp 35% nhưng quyết định tăng lên 45% vào phút chót.

Hiện tại, nhà đầu tư đang tập trung theo dõi những gương mặt quen trả cổ tức như Tập đoàn Vingroup. Trong khi đó, một số công ty trả cổ tức cao năm năm bất ngờ đi lùi. Đó là Công ty CP Bột giặt NET (NET); Công ty CP Bột giặt Lix (LIX)... Năm 2012, NET “chỉ” trả cổ tức tỷ lệ 40%. Con số này tại LIX là 31%. Nhưng dù đi lùi, thì đây vẫn là những tỷ lệ rất cao.

Cổ tức “khủng”, cổ đông vẫn chưa hài lòng

Những tưởng cổ tức cao sẽ khiến cổ đông vui mừng và nhiệt liệt hưởng ứng nhưng điều bất ngờ đã xảy ra. Trong Đại hội cổ đông, ngay sau khi có đề xuất nâng tỷ lệ chi trả cổ tức từ 30% theo kế hoạch lên tới 70%, có ít nhất hai cổ đông chưa đồng ý vì họ cho rằng như vậy là cao quá.

Lý luận cổ đông đưa ra không phải không có lý. Họ cho lo rằng việc chia cổ tức gần hết số lợi nhuận trong năm 2012 thể hiện DXP đang “dừng lại” khi thời gian gần đây không thấy công ty mở rộng đầu tư, trong khi các “đối thủ” thì không ngừng tiến lên.

Tuy nhiên, đại diện DXP đã trấn an cổ đông khi khẳng định việc mở rộng đầu tư cầu cảng cần một nguồn vốn khổng lồ. Chính vì thế, việc bớt trả cổ tức cho cổ đông, trên thực tế “chẳng giải quyết được vấn đề gì”.

Đại diện này còn khẳng định thêm nếu thực sự có cơ hội đầu tư, DXP sẽ cân nhắc việc vay vốn và phát hành thêm cổ phiếu.

Trong khi đó, cổ đông của FPT Online chưa hẳn đã hài lòng với tỷ lệ cổ tức cao ngất ngưởng 80%. Cổ đông FPT Online buồn lòng cũng có lý do vì chỉ xét riêng về cổ tức, công ty này đã… đi lùi. Năm 2011, FPT Online đứng đầu về mức cổ tức bằng tiền mặt cao nhất.

Cụ thể, năm 2011, FPT Online đạt 188 tỷ đồng lợi nhuận sau thuế, lãi cơ bản trên cổ phiếu (EPS) đạt hơn 18.000 đồng. Công ty thực hiện trả cổ tức bằng tiền mặt cho các cổ đông với tỷ lệ 100%. Ngoài ra, cổ đông FPT Online còn được nhận thêm cổ tức bằng cổ phiếu.

Như vậy, so với năm 2011, FPT Online đã mất danh hiệu doanh nghiệp(thanh lap cong ty) trả cổ tức bằng tiền mặt cao nhất, cổ đông của FPT Online cũng có phần “thiệt thòi” hơn khi cổ tức “tiền tươi thóc thật” giảm đáng kể.

Nhiều doanh nghiệp phá sản vì thích... hoành tráng

Nhiều doanh nghiệp năng lực có hạn nhưng sĩ diện, thích hoành tráng mà lãng phí dẫn đến phá sản.
Tại hội thảo "CEO và đa dạng hóa trong chiến lược kinh doanh”(dang ky kinh doanh) do Tạp chí Kinh tế và Dự báo vừa tổ chức chiều 4/5, các chuyên gia kinh tế và doanh nghiệp nhận định, trước sức mạnh của nhà đầu tư nước ngoài hay các tập đoàn lớn trong nước, những doanh nghiệp vừa và nhỏ (DNVVN) không thể cạnh tranh trong cuộc đua giá cả, chất lượng sản phẩm, dịch vụ. Vì vậy, DN cần thay đổi chiến lược kinh doanh, tăng tính cạnh tranh, tiết kiệm chi phí, tận dụng mạng lưới bán hàng, hạn chế các điểm yếu trong hoạt động kinh doanh cho DN. Đồng thời, thúc đẩy việc liên minh, liên kết các doanh nghiệp là cần thiết nhằm trụ vững, sống sót và phát triển đang được đặt ưu tiên hàng đầu.
Sức ép lên doanh nghiệp đang tăng
Chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Chi Lan cho rằng, các doanh nghiệp Việt Nam, đặc biệt là DNVVN đang tồn tại trong một thế giới thay đổi nhanh, mạnh, sâu chưa từng có, sức ép cạnh tranh tăng lên. Những sức ép đó, bà Lan chỉ ra là: Cạnh tranh trên thị trường nội địa ngày càng gay gắt. Nguy cơ bị lấn sân nhà tăng lên với số lớn DN, trên mọi mảng thị trường, đặc biệt từ Trung Quốc. Có sự cạnh tranh quyết liệt hơn tại Đông Nam Á và Đông Á khi các cam kết mới trong khu vực được thực hiện và mở rộng. Việt Nam không dễ thay đổi vị thế trong khu vực. 
 Bà Phạm Chi Lan phát biểu tại Hội thảo
Bà Phạm Chi Lan phát biểu tại Hội thảo
Hơn nữa, theo bà Lan, việc sáp nhập và mua lại DN (M&A) diễn ra trong nhiều lĩnh vực, giữa các DN Việt Nam với nhau và với DN FDI. Các công ty đa quốc gia và DN FDI điều chỉnh chiến lược cạnh tranh ở Việt Nam và khu vực, dịch chuyển mạnh và nhanh. DN Việt Nam cũng ở thế bất lợi do môi trường kinh doanh chậm cải thiện, năng lực cạnh tranh thấp, bối cảnh kinh tế vĩ mô khó khăn.
Đã thế, con đường phía trước còn nhiều thách thức khi kinh tế vĩ mô còn bất ổn trước mắt, dự báo tăng trưởng thấp trong năm 2013. Nhiều vấn đề dài hạn cũng chưa thể sớm giải quyết. Trong khi “Nhà nước muốn gỡ khó cho DN nhưng không dễ thực hiện”- bà Lan nhấn mạnh.
Bên cạnh đó, khi kinh tế thế giới cải thiện chậm, một số nước sẽ có sự thay đổi chính sách. Điều này khiến việc huy động vốn cho đầu tư của nền kinh tế và DN tiếp tục khó hơn. Sức ép cạnh tranh tăng lên với sự đổ bộ của các DN và hàng hóa nước ngoài, đặc biệt từ Trung Quốc và ASEAN.
Trong khi đó, bản thân các DN phải tự tái cơ cấu, điều chỉnh chiến lược cạnh tranh, tự vượt khó để tồn tại và thích ứng với những đòi hỏi mới. Nhưng nguồn lực các mặt lại có hạn, tương lai chưa chắc chắn, niềm tin thấp giữa doanh nghiệp với doanh nghiệp, doanh nghiệp với ngân hàng, doanh nghiệp với nhà nước.
Còn sĩ diện, DN còn... chết
Chính vì những thách thức nêu trên, theo bà Lan, các doanh nghiệp cần có những cân nhắc sáng suốt để đưa ra quyết định điều chỉnh chiến lược cho phù hợp thực tiễn. Chiến lược đó phải hướng đến tương lai. Nó đòi hỏi phải có nguồn lực (thời gian, con người, tiền bạc) lớn hơn và lâu dài hơn. Đặc biệt là cần một tư duy chiến lược và năng lực của người lãnh đạo phù hợp.
Song song với đó, DN cần tập trung vào môi trường bên ngoài để xem xét chiều hướng thay đổi, với những cơ hội/rủi ro và tìm kiếm sự tương tác giữa bên trong và bên ngoài. DN cần được nhìn nhận, đánh giá toàn diện. DN cũng cần thông tin rộng và sâu; cần kết hợp phân tích định lượng và định tính cùng với sự nỗ lực vượt bậc, khác thường để vượt qua khó khăn và vươn lên.
Còn ông Phạm Đình Đoàn, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần tập đoàn Phú Thái, cho rằng, có 2 nguyên nhân quan trọng dẫn đến sự phá sản của nhiều DN Việt Nam là: Đầu tư cho nghiên cứu, tư vấn chiến lược phát triển còn thấp, sơ sài và DN còn mắc bệnh thích sĩ diện, hoành tráng.
Do vậy, muốn vươn lên, các DN phải biết lượng sức mình. Theo ông Đoàn, nếu DN không chữa bệnh sĩ diện, thích hoành tráng trước, thì còn “chết”. Bởi hiện nay, căn bệnh này biểu hiện là năng lực quản lý, điều hành, tài chính... có hạn nhưng thích làm lớn, với những dự án to cho oai, nhưng vượt sức của mình. Điều này khiến phân tán nguồn lực, lãng phí, tốn kém... và dẫn đến thua lỗ, thậm chí phá sản.
Bằng kinh nghiệm bản thân, ông Đoàn đưa ra lời khuyên các DNVVN đặt ra chiến lược phát triển DN thông qua việc tăng quy mô và tăng doanh số trên cơ sở của 4 yếu tố chính là: Tìm cách tăng doanh thu; Tăng số lượng nhân viên; Đầu tư PR và tăng chất lượng sản phẩm. Đồng thời, cần luôn đổi mới trong hoạt động kinh doanh(dai ly thue). Sự đổi mới này, đơn cử, nếu cứ mãi giữ một mẫu mã sản phẩm là không nên. Tư duy người quản lý cũng phải đổi mới hợp thời, hợp xu thế.
Trong khi năng lực có hạn, ông Đoàn khuyên DN cần tập trung phát triển đúng theo ngành nghề cốt lõi của mình, không nên tham mở rộng ngành nghề “tay trái”. Sau đó, DN lớn lên thì bành trướng, mở rộng thị trường sau.
Ông Đoàn lấy ví dụ: Nếu DN đang kinh doanh bánh đậu xanh, không nên làm thêm các sản phẩm khác mà nên tập trung phát triển bằng cách đổi mới sản phẩm bánh đậu xanh, tăng nhân viên, mở rộng thị trường.
Muốn thế, các DN cần tránh cạnh tranh trực tiếp, nội bộ; tập trung vào các thế mạnh với những kế hoạch dài hạn. Cần chuẩn bị nguồn nhân lực và tài chính phù hợp. Hơn nữa, DN phải tham khảo mô hình thành công chung của DN các nước xung quanh để chắt lọc bài học cho mình.
Ông Đoàn đặc biệt lưu ý các DN, nhất là người đứng đầu cần không ngừng học hỏi nâng cao trình độ, giữ uy tín trên thị trường, và DN phải biết hợp tác cùng có lợi, biết “dựa” vào các công ty, tập đoàn lớn hơn để phát triển thương hiệu, tham gia chuỗi kinh doanh của họ.

40 tấn thịt lợn "bẩn" bị tuồn ra thị trường


 Khi mà vụ bê bối thịt chuột giả thịt cừu, thịt lợn được “hô biến” thành thịt bò còn chưa kịp lắng xuống, dư luận tại Trung Quốc lại xôn xao về vụ việc 40 tấn xác lợn chết vì nhiễm bệnh phải tiêu hủy bị tuồn ra chợ tại tỉnh Phúc Kiến mới đây.

Theo tờ nhật báo Thượng Hải, cảnh sát tại huyện Nam Kinh, thành phố Chương Châu tỉnh Phúc Kiến đã bắt giữ một phụ nữ 44 tuổi họ Lin cùng một người đàn ông 33 tuổi họ Wu sau khi phát hiện một đường dây chuyên(bao ve) chế biến lợn chết phải tiêu hủy.

Những vụ scandal thịt “bẩn” liên tục được phát hiện tại Trung Quốc
Những vụ scandal thịt “bẩn” liên tục được phát hiện tại Trung Quốc
Các nghi phạm thừa nhận, trong vòng 3 tháng, đường dây này đã tuồn ra thị trường các tỉnh lân cận khoảng 40 tấn lợn chết, thu lời hơn 3 triệu nhân dân tệ, tương đương 487.500 USD. Hai nghi phạm nêu trên đã thuê 3 công nhân, hiện đã bỏ trốn, để chế biến và đóng gói lợn chết trước khi đưa đi tiêu thụ.
Nguồn tin trên cho biết, cả 2 nghi phạm trên trước đó đã được chính quyền địa phương thuê để tiêu hủy những con lợn bị chết vì một loại bệnh do virus gây ra có tên bệnh dại giả, cũng như số lợn chết vì bệnh tai xanh.
Lin, nghi phạm chính, đã nhận thấy đây là một cơ hội kiếm lời tốt nên đã bỏ tiền mua gom lợn chết từ người dân địa phương với mức giá rẻ mạt, từ 540 đồng – 4400 đồng/kg, cũng như thu lượm xác lợn chết bị vứt bỏ bên đường.
Hoạt động kinh doanh bất chính của những kẻ này lớn đến mức chúng đã phải thuê một kho đông lạnh lớn để chứa hàng. Sau khi bị cảnh sát phát hiện, một giám sát kho lạnh họ Xie cũng đã bị bắt.
Chỉ trong vòng 3 tháng, khoảng 40 tấn thịt lợn bệnh, lợn chết kiểu này đã được bán cho các cơ sở chế biệt thịt lợn tại các tỉnh Quảng Đông, Hồ Nam và Giang Tây. Toàn bộ số thịt này có lẽ đã được tiêu thụ bởi khách hàng tại các nhà hàng ở 3 tỉnh nêu trên.
Ngoài số thịt lợn “bẩn” đã tiêu thụ, cảnh sát còn tìm thấy 25 tấn xác lợn chết trong một kho hàng của đường dây này cùng một xe tải chứa 7 tấn lợn chết. Sau khi kiểm nghiệm, số lợn chết này đều dương tính với các loại bệnh truyền nhiễm cao.
Thông tin này ngay lập tức khiến cư dân mạng tại các địa phương nêu trên giận dữ. Một số người còn kiến nghị phải xử tử những kẻ kinh doanh vô đạo đức, trục lợi bất chính. Trong khi đó nhiều người khác khẳng định không còn cảm thấy an toàn khi ăn các loại thịt tại Trung Quốc.
Mới tuần trước, cảnh sát Trung Quốc đã bắt giữ khoảng 900 người trong một đợt truy quét kéo dài 3 tháng những kẻ kinh doanh thịt “bẩn”. Trong đó có 63 nghi phạm bị nghi bán thịt chuột, thịt cáo và chồn dưới mác thịt cừu.
Báo giới Trung Quốc hôm qua còn khẳng định những lát thịt cừu mỏng được phục vụ trong các nhà hàng lẩu tại nước này thường được trộn lẫn với các loại thịt không rõ nguồn gốc và thịt của nhiều loài động vật khác.
Trước sự hoang mang lên cao của dân chúng, một trang blog chính thức của truyền hình trung ương Trung Quốc đã phải mở riêng một mục hướng dẫn người dân phân biệt thịt lợn an toàn với thịt lợn bệnh. Những yếu tố chính được đưa ra để phân biệt đó là: mùi, độ đàn hồi của thịt và màu sắc bên ngoài.
Như vậy, chỉ tính từ đầu năm đến nay, cơ quan chức năng Trung Quốc đã khám phá ít nhất ba đường dây kinh doanh lợn chết, lợn bệnh quy mô lớn. Trước đó hồi tháng 3, một tòa án tại tỉnh Chiết Giang đã tuyên phạt 46 người trong một đường dây kinh doanh thịt lợn “bẩn” trong suốt thời gian từ 2010 đến 2012. Tang vật thu được tại thành phố Wenling là 6,2 tấn thịt lợn nhiễm bệnh.
Hồi năm ngoái, cảnh sát tại tỉnh Giang Tây cũng đã bắt giữ 12 nghi phạm cùng số tang vật là gần 12 tấn thịt lợn “bẩn”.
Trong khi đó năm 2009, ít nhất 70 người tại tỉnh Quảng Đông của nước này đã bị bệnh sau khi ăn phải các sản phẩm thịt lợn chứa nhiều phụ gia bị cấm, trong đó có loại thuốc tăng độ nạc clenbuterol(bảo vệ). Đây là một loại chất phụ gia bị cấm trong chăn nuôi bởi có thể gây nguy hiểm tới tính mạng của người tiêu dùng.