Hiển thị các bài đăng có nhãn du hoc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn du hoc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Học phổ thông thời gian bao lâu là hợp lý?


Bắt đầu từ lời tuyên bố xanh rờn của một em học sinh lớp 12, chương trình cơ bản chỉ cần học 9 năm đã dấy lên một cuộc tranh luận, trong đó có nhiều nhà khoa học giáo dục(du hoc) hàng đầu VN với chủ đề, thời gian học phổ thông bao nhiêu là đủ?
Học phổ thông thời gian bao lâu là hợp lý?
Người ủng hộ ý tưởng này trước hết là GS. Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Chủ nhiệm UB Văn hóa – Giáo dục – Thanh thiếu niên & Nhi đồng Quốc hội.
để có kiến thức, kĩ năng đi học nghề hoặc lao động giản đơn thăm, b
Cùng quan điểm với GS. Thuyết là Hiệu trưởng ÐH FPT Lê Trường Tùng. Ông Tùng nói: "Nãm 2012, khi thảo luận về đổi mới cơ bản và toàn diện GDVN, tôi đã đề nghị một trong những công việc đầu tiên cần làm là tái cấu trúc nền giáo dục theo mô hình giáo dục phổ thông chỉ còn 2 cấp là tiểu học và trung học, bỏ cấp THPT. Khi đó, thời gian học phổ thông chỉ còn khoảng 9-10 năm, sau đó có thể học cao đẳng hoặc học dự bị đại học trước khi vào đại học”.
Cùng chung quan điểm trên, có ý kiến còn đề xuất cho trẻ đi học muộn hơn (8 tuổi) và chỉ nên học chương trình 10 năm. Lý do là hiện nay, sau khi vào lớp một, các em không còn được sống với tuổi thơ và do phải học mất 16 -17 năm, tuổi thơ bị cắt giảm sớm quá.
Một số người đã từng trải qua giai đoạn giáo dục hệ 10 năm trước đây thì cho rằng việc chuyển sang hệ 12 năm là "phí phạm" bởi thực tế, rất nhiều nhà khoa học học theo hệ này hiện đã và đang là những nhà khoa học hàngđầu của đất nước.
điểm năm như hiện nay lđiểm n
Thế nhưng một số nhà khoa học lại có ý kiến khác như GS. Hồ Ngọc Ðại đề nghị rút xuống còn 11 năm, trong đó có 9 năm bắt buộc. “Trẻ con 16 tuổi bây giờ khác 16 tuổi ngày trước. Học sinh ra học ngoài đời càng sớm càng tốt nhưng sớm ở mức độ như thế nào để an toàn thì 9 năm là đủ”. GS. Đại nói.
GS. Hoàng Xuân Sính - Chủ tịch HĐQT Trường đại học Thăng Long thì khẳng định, khi giáo dục Việt Nam chưa xác định được triết lí giáo dục thìđừng bàn 9 năm hay 12 năm.
Được biết hiện nay, thực hiện Nghị quyết Đại hội XI, ngành giáo dục đang đổi mới chương trình, SGK phổ thông sau năm 2015. Nếu như có bắt tay vào việc xây dựng ngay thì cũng phải đến năm 2018, 2019 mới có thể triển khai đại trà bộ chương trình, SGK mới này.
Tuy nhiên, theo GS. Thuyết, trước khi bắt tay vào soạn thảo chương trình mới, cần phải trả lời các câu hỏi như: Hệ thống giáo dục phổ thông là mấy năm? Có mấy cấp học, mỗi cấp học mấy năm, học bao nhiêu môn? Học sinh học 1 buổi hay 2 buổi/ngày? Phân luồng, phân ban thế nào? Thậm chí, bắt đầu học chữ từ khi nào? Nhiều nước Âu Mỹ học chữ từ bậc mầm non, ta có dạy chữ sớm như vậy không, vì sao?...
Về quan điểm cá nhân, người viết bài này cho rằng giáo dục phổ thông nên dừng ở mốc 10 năm bởi đối với người Việt Nam, thời gian học như vậy là phù hợp, 9 năm thì quá ngắn và 12 năm lại quá dài.
 
Được biết gần đây, có một số ý kiến đề xuất hạ tuổi thành niên xuống còn 16 tuổi và như vậy, nếu thời gian theo học 10 năm là phù hợp với đề xuất này(tu van du hoc). Vả lại trước đây, chúng ta đã từng nhiều năm đào tạo theo mô hình 10 năm và đạt hiệu quả rõ rệt.
Còn theo bạn, thời gian học chương trình cơ bản bao lâu là hợp lý?

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Tình bạn vĩnh cửu

Tôi học giỏi, chăm ngoan, còn bạn Võ Ngọc Tài, người ngay thẳng, hay phá phách nhưng chẳng làm tổn thương ai. Do yếu ớt nên tôi thường bị bạn bè ăn hiếp. Lúc ấy, Tài luôn là người đứng ra bảo vệ tôi.
 Tình bạn hai đứa khăng khít như hai anh em. Dù(du hoc duc) đi đâu và làm gì hai đứa đều có mặt cùng lúc. Do học lực yếu nên Tài phải học hệ bán công tại Trường THCS Lê Lai. Ỷ mình học trong lớp chuyên, tôi bắt đầu tránh mặt Tài vì sợ bạn cùng lớp chê cười. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 13, Tài rủ tôi tan học đi chơi vì bạn có nhiều vé trò chơi miễn phí tại Công viên Văn hóa Đầm Sen. Nhớ lại tình bạn ngày xưa, tôi miễn cưỡng đi cùng.
Minh họa từ internet
Khi hai đứa đang chơi đùa vui vẻ trong công viên thì bất thình lình, ai đó đánh rất mạnh vào đầu bọn tôi từ phía sau. Hết hồn ngoái lại nhìn, tôi thấy 6 tên lưu manh cỡ 15, 16 tuổi hăm dọa, giở trò trấn lột. Run lẩy bẩy, tôi ngây thơ thành thật trả lời rằng không mang theo nhiều tiền. Trước tình huống đó, hai đứa hoảng sợ chạy tản ra. Do thể lực yếu, tôi dường như bị bọn chúng tóm được sau ít phút...
Tôi không đuổi kịp Tài. Vừa sợ hãi vừa run rẩy, tôi chạy nhanh vào Vương quốc mãng xà. Đang loay hoay tìm người lớn giúp đỡ thì bọn chúng đã vây quanh mình. Tưởng chừng tôi chẳng toàn mạng trở ra thì Tài đã quay lại cứu tôi. Chứng kiến tận mắt bạn bị bọn côn đồ đánh, lòng tôi đau như cắt. Được Tài mở đường, tôi lập tức thoát ra ngoài. Ba tên còn lại bám sát phía sau tôi.
May mắn thay, có hơn chục người vừa đi ra từ cổng Dòng sông cổ tích. Thấy vậy, tôi chạy và la toáng lên cầu cứu. Bọn chúng nhanh chóng tẩu thoát. Hai phút sau, tôi tìm thấy Tài ở nơi cũ. Mừng rỡ, tôi nắm chặt lấy tay bạn rồi đi về nhà.(hoc bong du hoc) Dù khuôn mặt bạn bị bầm tím nhiều nơi nhưng bạn vẫn lo lắng hỏi han tôi. Cảm kích trước hành động dũng cảm giải cứu bạn bè trong nguy nan, tôi thành thật nói lời xin lỗi vì thái độ không tốt của mình thời gian qua. Tài chỉ cười.
Sau hôm ấy, chúng tôi trở thành bạn rất thân của nhau. Thế rồi, Tài thôi học vào năm lớp 8. Dù chẳng còn cơ hội gặp lại nhau nhưng tôi đã biết thế nào là tình bạn. Do đối xử mọi người bằng tấm lòng chân thành mà giờ đây ai cũng quý mến tôi. Cảm ơn Tài cho tôi thấy chân lý của cuộc sống. Tôi sẽ không bao giờ quên bạn.

Gió đưa cành trúc la đà…

Người người từ bé đến già bỗng có việc làm thêm, thu nhập tương đối khá. Đến mỗi đầu tháng nhận được khoản tiền công kha khá và những bao gạo lớn,(du hoc han quoc) nhà nhà phấn khởi hát vang: 
“Gió đưa cành trúc la đà
Hồng Bàng là chị em là Tân Hưng”
 
Minh họa từ internet
Bạn bè hàng xóm đồng loạt nghỉ học để “đầu quân” cho hai hợp tác xã Hồng Bàng và Tân Hưng. Trang là đứa bạn thông minh học giỏi nhất xóm, nhất khối nhưng ba mẹ bạn ấy cũng động viên “Con gái mà học làm chi cho lắm”. Nó cũng đành ngậm ngùi xếp bút nghiên. Trang nghỉ một tuần thì thầy giáo chủ nhiệm đạp xe tìm lên nhà nó. Nó nấp đằng sau cánh cửa. Mẹ nó hứa với thầy sẽ cho nó học tiếp. Nó mừng quýnh. Nhưng khi thầy vừa ra khỏi nhà, mẹ nó và các cô hàng xóm xôn xao. Người thì bảo ông thầy thật tốt. Kẻ lại nói chẳng qua là ổng sợ bị thất nghiệp vì chẳng còn trò để dạy!
Mình nhân cơ hội đó qua xin với bố mẹ Trang cho Trang vừa tiếp tục đi học vừa làm mành trúc như mình. Bố của bạn nổi giận: “Để tao coi mày học có ra gạo bỏ vô nồi nấu không. Cả làng này có ai học mà thành ông to bà lớn nào đâu? Mày không thấy cả xã đều cho con nghỉ học đi làm đó sao?”.
Thế là mình chiều chiều lẻ loi cắp sách đến trường. Lạc bầy khi lủi thủi đi nhận trúc, nhận kẽm từ hợp tác xã. Còn lũ bạn hàng xóm đã trở thành những người thợ chuyên nghiệp.
Chuyện học đối với mình tương đối dễ dàng nhưng việc làm mành trúc của mình lại là cả một vấn đề khó khăn. Nếu chị gái mình không bị liệt chân, nếu bà nội mình mắt còn tinh thì mình đỡ nhọc nhằn biết mấy. Mình thường phải cuốc bộ xuống xưởng hơn 2 cây số đi về, lại không biết chen lấn, tranh giành phần. Có nhiều hôm đứng đợi mãi đến trưa thì hết trúc.(du hoc nhat ban) Đem được trúc được kẽm về nhà, bà nội mình cứ hăng hái tiên phong xâu mành. Nếu may mắn không nhầm màu thì cũng khó có thể nhỏ dần đều từ trên xuống dưới nên chị em mình phải tốn nhiều thời gian vừa khuyên mành vừa chỉnh sửa, nhiều khi không hiệu quả bằng tháo ra làm lại từ đầu nhưng chị em mình không nỡ làm Nội phật lòng.
Gió đưa cành trúc la đà/Tay trầy lưng trặt sao mà Nội ham?” là câu chị mình trại ra để xoa dịu mình trong một lần phát bực, nổi cáu vì Nội làm không tốt. Công đoạn cuối cùng đi giao hàng là nỗi ám ảnh mình lớn nhất. Mình tuổi 13, 14 thấp bé nhẹ cân nên phải “đánh vật” với tấm mành cao 2 m, rộng 1 m. Mình phải bắt ghế trèo lên rồi ra sức đưa mành treo lên giá cho người KCS săm soi. Cô ấy mặt khó đăm đăm, lẳng lặng ngắm qua và đưa kềm vào những chỗ chưa đạt. Có một lần mình ứa nước mắt đứng trước 2 tấm mành vừa bị bấm loang lổ. Mình biết sẽ không tài nào có thể hoàn tất chỉnh sửa, đóng gói nộp chúng rồi lội bộ về nhà ăn cơm để kịp đi học.
Những lần ấy Nội là người lo buồn nhất và đã mếu máo khóc. Mình ngậm ngùi tức cảnh làm thơ: “Gió đưa cành trúc la đà/Chiều mình nghỉ học chắc là Nội lo”. Bỗng mình nghe có tiếng trẻ nhỏ khóc thét lên ở phòng ngoài và chị Tư - một người bà con của mình - bước vào. Thì ra Nội đã nhờ chị Tư mới sinh con, đang nghỉ làm mành đến trợ giúp mình cho kịp giao hàng và kịp giờ mình đi học. Mọi người hiểu ra và nhìn hai bà cháu mình đầy ái ngại và thương cảm. Mình thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi cổng hợp tác xã.
Hơn hai mươi năm rồi kể từ buổi sáng đầy kỉ niệm ấy, mình về thắp nén nhang lòng bâng khuâng nhớ thương Nội vô bờ. Mình thấy sau làn khói mỏng Nội cười tươi hơn vì biết chị em mình đã có gia đình ổn định.
Các bạn và Trang giờ vẫn bươn chãi kiếm sống. Trang mới gọi điện khoe với mình vừa may mắn xin được chân làm tạp vụ cho một công ty thuốc trừ sâu tại địa phương sau nhiều năm bôn ba làm thợ may ở miền Nam. Mình nhắc nó chú ý động viên con học hành. Nó nói: “Ừ, biết rồi. Đời mình không học khổ lắm rồi, nhất định phải lo cho con học hành”.
Gió đưa cành trúc la đà
Nhờ Nội giúp sức cháu bà thành công
” là câu thơ mới nhất Trang nhắn gửi tặng mình. Nhất định mình sẽ đọc câu thơ này cho Nội nghe. 

Cô bé X không có ở nhà

Các ngôi trường ở gần nhau nên ngay từ cấp I tôi đã lân la làm quen với mấy thầy cấp III. Căn nguyên là bởi chứng ghiền đọc sách của tôi. Tôi mê sách, luôn thiếu sách đọc,(du hoc uc) mà mấy ông thầy giáo cấp III thì có nhiều sách nhất. Và cũng bởi chính mấy ông thầy độc thân xa nhà buồn hiu rất thích có trẻ con bầu bạn khi rời bục giảng. Trong đó, thầy Trịnh Xuân Hùng là thân thiết với tôi nhất.
Minh họa từ internet
Thầy Hùng trắng trẻo, cao ráo, thích âm nhạc và hát khá. Thầy nuôi mấy con chim bồ câu, và tôi lãnh việc tìm lúa cho chúng, mà vùng này khi ấy lúa nhiều. Và tôi được mượn bất cứ sách nào về đọc. Song kỷ niệm chính của tôi với thầy Hùng là ở chuyện khác.
Khi ấy, thầy thường đàn hát nghêu ngao những bản tình ca, và nói nhỏ với tôi về chị Hương, cũng là giáo viên (nhưng dạy tiếng Nga) ở trường trung học ngoài Huế. Lần đầu, tôi biết khi người đàn ông đang yêu là như thế nào.
Rồi thầy từ giã tôi trong một ngày đầu mùa hè, ba lô túi xách lên đường… Mấy ngày sau đó, tôi hí hoáy viết cho thầy một lá thư, cánh thư đầu tiên của tôi. Tôi viết về mấy con chim bồ câu và hỏi thăm về chị Hương, về cảnh trí ngoài ấy - nơi mà tôi biết nhiều qua sách. Buồn cười nhất là ở cuối thư, tôi tái bút nhờ thầy tìm giúp nhà một cô bé tên X, ở đường…. phường…, thành phố Huế, một cô bé xinh đẹp mà tôi biết… ở trong sách của Nhà xuất bản Kim Đồng. Bó tay! Mà khi ấy tôi làm gì biết được về sự hư cấu trong văn chương. Viết xong, tôi cẩn thận bỏ cánh thư vào một phong bì màu xanh, gửi đi và hồi hộp chờ đợi…
Vào một ngày đẹp trời, người bưu tá đạp xe lọc cọc(du hoc anh) vào xóm nghèo hỏi thăm tên tôi. Chú ấy qua khỏi nhà tôi, đạp đi gần cuối xóm tôi mới biết và đuổi theo mướt mồ hôi. Đơn giản vì xóm tôi ở hầu hết là bà con người Khmer, có người không rành tiếng Việt, cũng chẳng mấy ai biết họ tên thật của tôi, cũng chưa thấy bưu tá vào hẻm này bao giờ… Tôi đuổi theo và gọi to, vì đoán đấy là thư hồi âm của thầy Hùng. Chú phát thư dừng xe, nhìn tôi mỉm cười, hỏi và trao cho tôi cánh thư cũng màu xanh tuyệt đẹp có hình vẽ chiếc máy bay ở trên.
Về nhà, tôi hồi hộp bóc thư, đọc mê mãi. Thầy Hùng kể đủ thứ chuyện ngoài ấy, về dòng sông Hương thơ mộng, về ngôi trường cổ kính nơi chị Hương dạy. Thú vị nhất là chuyện về cô bé X mà tôi nhờ tìm. Thầy nói cô bé X đã đi đâu đó không có ở nhà, và đường vào nhà cô ấy cũng rất đẹp… Sau này, mỗi lần nhớ lại chi tiết này tôi tự cười một mình, đúng là thầy Hùng hiểu tâm lý trẻ con. Một cánh thư màu xanh, thế mà nó đã đi theo tôi cho đến bây giờ, lãng mạn lung linh như chuyện cổ tích, khơi gợi trong tâm hồn trẻ thơ những cảm xúc đẹp đẽ, ấm êm…
Sau đấy ít lâu, thầy Hùng cưới chị Hương và chuyển về ngoài ấy dạy. Không có thầy, tôi cũng không thường đến khu công thự cũ ấy nữa. Mấy con chim bồ câu thầy Hùng đã thả tung lên trời xanh trước lúc ra đi…
Sau này, khi học lên cao, hiểu về sự hư cấu và sáng tác văn học, song tôi vẫn thích thú với sự “hợp tác” của thầy dệt nên câu chuyện lãng mạn về cô bé X. Có thể gọi đấy là vốn liếng văn chương thầy cho tôi. Tôi viết ra và mong sao thầy Hùng đọc được, để cười một mình như ngày xưa thầy từng làm, mỗi khi có chuyện vui

Thư du học sinh: Tháng Tư xa nhà

Tôi học ở Sing đã được ba năm. Từ khi xa Hà Nội, cũng không còn được thấy tháng Tư  se lạnh. Nhớ quay quắt những cơn gió lạnh trái mùa. Người ta bảo rét đó là đặc ân Ngọc Hoàng ban cho con gái yêu, để chồng nàng mặc được chiếc áo nàng kì công may vá.

Nhưng với lũ học trò(du hoc) chúng tôi, đây là dịp tuyệt vời để dùng dằng những thú vui còn lại sau mùa đông. Gì thì gì, muốn đi ăn nem chua rán, ăn ốc nóng, ăn bánh gối, cũng phải có cái rét làm phụ họa. Không thì chán lắm.

Xa nhà, nhớ lắm, cái rét tháng tư... (Ảnh minh họa: Internet)
Xa nhà, nhớ lắm, cái rét tháng tư... (Ảnh minh họa: Internet)


Lũ chúng tôi tha hồ đi hóng gió lạnh tê tê, hì hụi gặm ngô nướng đến lọ lem mặt mũi. Rồi thì không ra đường thì có thể ngủ ngon trong chăn ấm, bên ngoài là gió rét mưa phùn. Không thì thức đọc sách và nhâm nhi một cốc cafe. Rét nàng Bân, với tôi là đặc sản mang đậm phong vị Việt.

Gọi điện về cho mẹ, mẹ bảo năm nay rét quá, áo ấm cất đi rồi lại phải mang ra. Được cái lạnh thế mỗi tối uống trà, xem ti vi rất thích. Mỗi sáng ăn xôi nóng của bác Nhân ngoài ngõ, cũng thấy ngon nghẻ hơn nhiều. Tự dưng nhớ mẹ quá. Nhớ căn bếp nhỏ ấm áp, cái nơi tôi được vui ngấm ngầm, được ăn những món mình thích, được thấy mẹ tất bật ra vào, được mắng yêu, được chờ đợi và thương yêu hết mực.

Có lần mẹ nói với tôi rằng: con gái vụng như tôi, muốn đan một cái khăn chắc cũng phải mất cả năm ấy. May mà tháng Tư có rét nàng Bân. Mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngày mới bắt đầu(du hoc singapore), mình vẫn còn đang mặc áo cộc tay. Không phải cây hoa sưa đầu ngõ. Không phải khói bốc lên từ hàng xôi bác Nhân. Không phải con đường nhỏ cây cao lá ngọc xanh rì. Lòng lại thầm ước: giá như...

Ngọc Hà (từ Singapore)

Thi học sinh giỏi, 14 em bị... điểm 0

Mới đây, kết quả kỳ thi chọn học sinh giỏi (HSG) lớp 9 của tỉnh Tây Ninh, 79 học sinh dự thi môn toán thì có tới 14 em bị điểm 0. Nhìn qua danh sách,(du hoc singapore) có em thi vòng huyện đạt giải nhì, giải ba nhưng vẫn bị điểm 0 ở vòng tỉnh.
Điểm 3/20 vẫn chọn thi học sinh giỏi
Tìm hiểu kỹ nguyên nhân vì sao có sự trớ trêu từ kỳ thi chọn HSG cấp tỉnh này mới thấy các trường, phòng Giáo dục huyện, thị đã nhắm mắt đưa học sinh đi thi khi họ thấy rõ ràng học sinh mình không đủ năng lực, bằng chứng là có tới hai học sinh ở thị xã Tây Ninh bị điểm 3/20 môn toán vòng huyện vẫn có trong danh sách và dự thi vòng tỉnh (!). Hậu quả sau quyết định cho đi thi để đủ lực lượng này ai phải gánh chịu. Ban giám hiệu, lãnh đạo phòng Giáo dục hay Sở GD&ĐT của tỉnh?
Bốc đại cho đủ chỉ tiêu!
Ông Nguyễn Thành Nhân, Trưởng phòng Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (Sở GD&ĐT tỉnh Tây Ninh), cũng bất ngờ và buồn với kết quả này. Ông nói: Thang điểm môn toán của hội đồng chấm thi HSG vòng tỉnh cũng có barem, học sinh làm tới đâu cho điểm tới đó, mà không hiểu sao 14 HSG kia không đạt được điểm nào dù chỉ 0,25 điểm. Một hiệu trưởng trường THCS ngay tại thị xã có tới hai HSG bị điểm 0 băn khoăn: “Ít ra công các em viết cũng được 0,5 điểm!”. Nghe vị hiệu trưởng này phân trần, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên với cách “thương” học trò như thế này. Cô quên rằng thi HSG là để chọn những học sinh có khả năng học tập hơn học sinh bình thường, người ta tìm ra người giỏi và đánh giá cao người đã nhìn ra người giỏi chứ không phải kiểu ban phát tình thương vô trách nhiệm, có thi là có điểm như thế được.
Thi học sinh giỏi, 14 em bị điểm 0
Lý giải ban đầu về việc 14 HSG của tỉnh bị điểm 0, ông Đổng Ngọc Lập, Giám đốc Sở GD&ĐT tỉnh Tây Ninh, cho rằng đó là những em ở các huyện vùng sâu, vùng xa và thầy cô không đánh giá đúng thực lực của các em. Về phần giáo viên ở các huyện này cũng có hạn chế trong tiếp cận phương pháp dạy nâng cao, bồi dưỡng HSG theo yêu cầu của Sở. Tuy nhiên, xem danh sách 14 HSG bị điểm 0 thì ngay tại một trường THCS của tỉnh chỉ cách Sở GD&ĐT 1 km cũng có hai em HSG thi vòng thị xã chỉ đạt 3,25/20 điểm mà vẫn lọt vào đoàn thi HSG cấp tỉnh (?!). BGH trường này lý giải: “Chỉ tiêu của đoàn thị xã 20 em nhưng đến giờ cuối thì chỉ có 18 em nên thôi kệ, bốc hai em nằm trong danh sách HSG vòng thị xã (không đạt giải) đi thi cho đủ người theo yêu cầu của Sở, dù biết các em yếu kém”!
Tránh làm tổn thương học trò
Đến thời điểm này, theo tìm hiểu của phóng viên, lãnh đạo ngành giáo dục đã khẩn trương yêu cầu các trường không được để lọt thông tin 14 HSG bị điểm 0 ra ngoài vì sẽ ảnh hưởng đến tâm lý các em. Động thái này cũng cho thấy người lớn biết sai và đang sửa sai.
Khi chúng tôi đề cập đến việc gặp học sinh(du hoc canada) và thầy cô các em đã dạy bồi dưỡng để có cái nhìn khách quan hơn về kỳ thi chọn HSG cấp huyện, thị và cấp tỉnh, ông Lập buồn rầu: “Chúng tôi đã dám nhìn thẳng sự thật với báo chí về sự kiện, tìm giải pháp chấn chỉnh, tránh làm tổn thương học trò. Trước mắt, các thầy cô chủ nhiệm, giáo viên dạy trực tiếp các em phải động viên, lựa lời khéo léo nhất để các em không cảm thấy xấu hổ, mặc cảm. Qua đó, những năm học sau, việc chọn đội tuyển thi HSG cũng cần có sự đánh giá từ cấp Sở, hội đồng chuyên môn của Sở cho sát sao hơn trong công tác bồi dưỡng cũng như phương pháp học. ”
Chúng ta đang chờ kết quả nhìn nhận, đánh giá lại từ sự việc chọn nhầm HSG này từ ngành giáo dục tỉnh Tây Ninh.

Tác giả bức thư Thủy Tinh gửi Sơn Tinh chia sẻ bí quyết học Văn

Em Đào Thụy Thùy Dương - học sinh vừa đoạt giải Nhất toàn quốc thi viết thư UPU lần thứ 42.
Em Đào Thụy Thùy Dương vừa đoạt giải Nhất toàn quốc thi viết thư UPU lần thứ 42.
Qua báo Dân trí, em Đào Thụy Thùy Dương - học sinh lớp 6/10 Trường THCS Tây Sơn (Đà Nẵng) chia sẻ về niềm yêu thích học Văn và bức thư vừa đoạt giải Nhất toàn quốc viết thư UPU(du hoc anh) với chủ đề “Em hãy viết một bức thư để nói tại sao nước là quý”.
Thùy Dương cho biết, để tìm hiểu về giá trị của nguồn nước cho bài thi của mình, ngoài việc lắng nghe bài giảng của các cô giáo, về nhà, em lại lên mạng tìm đọc những kiến thức, thông tin về nguồn nước.
Cô bạn nhỏ chia sẻ: “Nhờ đó mà em hiểu được nguồn nước quý giá biết bao. Nước, ngay cả khi là lũ lụt, cũng mang lại lợi ích là mang phù sa về cho đất đai màu mỡ, mùa màng tươi tốt. Không có nước, cây cỏ sẽ héo khô, mà con người cũng không sống được. Hủy hoại nguồn nước cũng là hủy hoại nguồn sống của con người”…
Thậm chí, “Thủy Tinh” Thùy Dương viết trong bức thư gửi đến Sơn Tinh để nói về giá trị của nước với loài người: “Không có ta, thậm chí họ cũng không thể khóc được, vì không có nước mắt…”.
Cô học trò lớp 6 hồn nhiên chia sẻ: “Mới đầu, khi nhận được chủ đề của cuộc thi viết thư UPU năm nay là nước, em đã nghĩ là dễ dàng, vì nước rất gần gũi với con người. Nhưng khi bắt đầu làm bài thì em lại thấy khó vì không biết chọn cách nào để nói cho hết được giá trị của nguồn nước.
Em từng chọn cách hóa thân thành một giọt nước đi chu du khắp nơi và viết thư kể về những hành động ứng xử với nước của loài người mà giọt nước nhìn thấy. Nhưng thấy nhiều bạn cũng chọn cách này, em muốn hóa thân thành một nhân vật khác.
Khi đó, ở lớp, em vừa được học đến truyện Sơn Thinh - Thủy Tinh, em lại rất thích truyện cổ tích, truyền thuyết dân gian, thế là em muốn hóa thân thành thần nước Thủy Tinh gửi thư cho Sơn Tinh để nói lên giá trị của nước.
Có thể hóa thân thành giọt nước, lại có thể hóa thân thành Thủy Tinh để nói lên suy nghĩ của mình, nói về giá trị của nước. Em thích học Văn vì được thỏa sức tưởng tượng, sáng tạo”.
Thùy Dương chia sẻ: Em thích học Văn vì được thỏa sức sáng tạo.
Thùy Dương chia sẻ: "Em thích học Văn vì được thỏa sức sáng tạo".
Nói về cô học trò của mình, cô Phạm Thị Phong - giáo viên bộ môn Văn lớp 6/10 cũng nhận xét: “Thùy Dương không học tập chăm chỉ kiểu như học ngày học đêm. Nhưng em lại rất thông minh và sáng tạo. Như trong việc học Văn ở trường, em không học theo các bài văn mẫu, mà luôn tìm cách thể hiện riêng, rất sáng tạo.
Đây cũng là cách mà chúng tôi muốn định hướng cho các em học sinh (du hoc he)trong viêc học môn Văn, là khuyến khích các em sáng tạo, thể hiện cái tôi của mình bằng chính cách của mình, chứ không áp đặt. Mà để cho học trò được thể hiện mình, mới thấy các em bây giờ rất sáng tạo, như cách mà các em thể hiện qua các bài làm văn dạng mở như viết thư UPU”.
Thùy Dương và cô Phạm Thị Phong - giáo viên bộ môn Văn lớp 6/10 Trường THCS Tây Sơn (Đà Nẵng).
Thùy Dương và cô Phạm Thị Phong - giáo viên bộ môn Văn lớp 6/10 Trường THCS Tây Sơn (Đà Nẵng).
Luôn giữ bảng thành tích học tập ổn định với điểm Toán 9,0, điểm Văn 9,0, Thùy Dương "bật mí" về cách học của mình: “Em có dành thời gian khoảng 2 tiếng tự học ở nhà mỗi ngày. Nhưng nói chung thì nếu mình cứ học ngày học đêm thì cũng không tốt cho lắm. Nên ngoài giờ học, em còn chơi thể thao, như chơi bóng rổ. Em đã bắt đầu chơi bóng rổ từ năm học lớp 4. Các phong trào của lớp của trường, em đều có tham gia”.
Trò chuyện với chúng tôi, cô học trò lớp 6 còn bất ngờ chia sẻ: “Lớn lên, em ước mơ trở thành một thẩm phán, để có thể xét xử các vụ án một cách công minh, đem lại công bằng cho mọi người”. Ước mơ của Thùy Dương như em nói là vì em muốn được trở thành một người giống như ông của mình. Ông của Thùy Dương là một thẩm phán đã về hưu, “là người đã cho em rất nhiều bài học hay về cuộc sống xung quanh mình”.
Khánh Hiền