Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Đối phó với nhân viên “mắc bệnh lười”

Với cương vị là một nhà quản lý mới, bạn sẽ sớm phải đối mặt với hàng tá các lời xin lỗi của nhân viên, đặc biệt khi một dự án lớn, báo cáo hay các bài phân tích sắp đến hạn.
Bạn sẽ nhận được những câu bào chữa đại loại như sau “Tôi đã không có đủ thời gian,”, “Tôi đang có quá nhiều việc cần hoàn thành”, “ Tôi chưa biết cách làm nó như thế nào”… Những lời thoái thác thường xuyên như vậy là dấu hiệu nhân viên đang giở chứng lười.
Việc phản hồi lại những lời xin lỗi trên không hề đơn giản. Bạn cần công việc được hoàn thành càng sớm càng tốt. Bạn cũng cần phải thể hiện sự đồng cảm với nhân viên nếu anh/ chị ta có quá nhiều dự án cần triển khai. Nếu bạn nói đơn giản “ Ừ, không sao đâu. Tôi sẽ lo chuyện đó”, các nhân viên sẽ trút hết trách nhiệm lên bạn mà không cần phải suy nghĩ lâu.

Tuy nhiên, có vài lời khuyên hữu ích khi gặp những tình huống trên:
Tuy nhiên, có vài lời khuyên hữu ích khi gặp những tình huống trên:
Không nói “ Không sao đâu”
1, 2 lần nhân viên thoái thác vì có quá nhiều nhiệm vụ cùng lúc, bạn có thể động viên anh/ cô ấy rằng “Không sao cả, hãy tiếp tục làm việc chăm chỉ”. Nhưng nếu tình huống kéo dài, những nhân viên khác cũng sẽ “đục nước béo cò” đưa ra hàng tá lý do khác như khách hàng không nghe điện thoại, phải chờ bộ phận thu mua… để trì hoãn hoàn thành công việc.
Vì vậy, hãy rút kinh nghiệm và thực hiện bước tiến đầu tiên vô cùng quan trọng để khiến nhân viên làm việc có trách nhiệm hơn: Đừng nói “không sao đâu”. Câu nói này rất dễ nói, các nhân viên cũng thích được lắng nghe vì nhận được sự đổng cảm. Nhưng điều bạn đang truyền tải chính là dù làm việc không tốt chỉ cần xin lỗi là xong. Đây có phải điều bạn muốn?
Bày tỏ sự thất vọng
Tất nhiên, bạn không nên phản ứng thái quá. Thay vào đó, hãy nhớ lại quá khứ: khi bạn làm sai điều gi đó, nhiều khi bạn không sợ bị phạt - mà điều bạn thấy sợ là câu nói “Bố mẹ thất vọng vì con”
Bạn không cần phải sử dụng chính xác cụm từ trên, nhưng bạn cần thể hiện sự thất vọng của mình khi nhân viên bao biện về những chuyện không chấp nhận được. Bạn hãy giải thích điều cô ấy làm ảnh hưởng đến bạn, nhóm và công ty như sau “Tôi đã  rất tin tưởng và mong đợi sẽ nhận được kế hoạch ngân sách tháng vào sáng nay, Bình. Vì chúng ta chưa có nó trong sáng nay, cả nhóm sẽ phải ngồi lại để hoàn thành các con số trên. Kéo theo đó là…”
Khi nhân viên của bạn nhận ra sự chậm trễ của anh/ cô ấy không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà cả nhóm. Chắc chắn anh/ cô ấy sẽ chú ý hơn nhiều những lần sau.
Không ngại đặt câu hỏi
Cuộc nói chuyện không nên dừng lại ở lời xin lỗi của nhân viên mà bạn nên đặt câu hỏi, tìm gốc rễ của vấn đề.
Nếu một nhân viên khăng khăng anh ta không có thời gian để làm dự án, hãy hỏi “ Anh/ chị/ em bắt đầu dự án khi nào?”, “Anh/ chị/ em được giao dự án này khi nào?”, “Anh/ chị/ em phân bổ thời gian làm việc của mình ra sao?” Hay khi một nhân viên khác than phiền “không ai trong phòng kế toán phản hổi lại email của tôi”, bạn hãy nói “Anh đã thử gọi điện chưa?”…
Nếu bạn hỏi đúng câu hỏi, bạn sẽ minh chứng được hầu hết các lời than phiên đều không chấp nhận được. Hơn thế nữa, bằng việc đặt ra những câu hỏi như vậy, bạn cho nhân viên của mình thấy rằng bạn không chỉ ngồi đó và chấp nhận mọi lời xin lỗi.
Bày tỏ nỗi lo lắng
Tùy thuộc vào những câu trả lời nhận được từ phía nhân viên, bạn có cơ hội để nhấn mạnh những vấn đề nổi cộm. Bạn cần phải phân biệt rõ ràng một người nhân viên không đủ nguồn lực để hoàn thành dự án khác với nhân viên chỉ kêu gọi sự giúp đỡ.
Ví dụ, khi một nhân viên phàn nàn rằng anh ấy có quá nhiều việc, bạn nên xem xét lại các nhiệm vụ anh ấy đảm nhận trước khi kết luận rằng anh ấy chỉ đang thoái thác. Có thể cách bạn phân bổ công việc giữa các nhân viên chưa được đồng đều, có người phải làm nhiều, người lại rảnh rỗi.
Đặt mục tiêu cho lần tiếp theo
Một khi tìm ra vấn đề, những lời giải thích và động cơ, bạn đưa ra các giải pháp và mong đợi của bạn cho những lần sau.
Nếu một nhân viên có vấn đề sắp xếp thời gian, hãy chỉ ra một vài chiến lược quản lý thời gian hiệu quả và theo dõi anh ấy thực hiện điều này trong một vài tuần. Nếu nhân viên không biết cách nào đề hoàn thành nhiệm, hãy đảm bảo cô ấy biết đến các nguồn lực hỗ trợ sẵn có trong công ty và nhắc nhở cô ấy rằng cô ấy cần phải chủ động tiếp cận đến những nguồn lực trên để hoàn thành công việc.

Tags: xay dung nha xuong , thiet ke nha dep , thiet ke nha pho

Đâu phải chúng thần ngụy biện!


 Dự hội nghị tổng kết công tác quản lý(dai ly thue) các chùa dưới trần gian, Ngọc hoàng vui khi thấy phần đông các thần được cử xuống hạ giới đều mặt mày rạng rỡ, đẹp đẽ, nhưng cũng buồn bực khi thấy có một bộ phận không nhỏ các thần mặt mày nhăn nhó, xấu xí... 
 (Minh họa: Ngọc Diệp)
 (Minh họa: Ngọc Diệp)


Nhớ lại trước đây khi tiễn họ lên đường nhận nhiệm vụ, Ngọc hoàng đã dặn đi dặn lại: “Các ngươi phải coi ngôi chùa là bộ mặt của chính mình. Chùa tốt thì mặt các ngươi đẹp, còn chùa không tốt thì mặt các ngươi xấu đó”. Vậy thì rõ ràng ứng vào lời phán của Ngọc hoàng, những vị thần trước khi đi có bộ mặt đẹp, nay trở lại thiên đình dự hội nghị, bộ mặt họ lại trở nên xấu chính là do họ cai quản quá kém tâm linh ở những nơi linh thiêng.

Bị Ngọc hoàng quở trách, các bị thần có bộ mặt biến dạng đồng thanh kêu oan vì đó chỉ là… một nửa sự thật.
Bởi quả là những ngôi chùa mà các vị thần đó cai quản có những cảnh bát nháo, có chùa chỉ là do người trần dốt chữ nhưng có chùa còn có người không thuộc giáo lý Phật.

Đạo Phật có ngũ giới, cấm sát sinh, trộm cắp, tà dâm, nói càn, uống rượu, nhưng tại một ngôi chùa nọ, dưới bức ảnh Đức Phật Thích Ca, người ta treo bài thơ "Tương tiến tửu" (Mời uống rượu) của Lý Bạch, làm các thiện nam tín nữ tới chùa tưởng nhầm Đức phật chấp nhận và cổ súy việc uống rượu.

Song đệ nhất bi hài là chuyện người ta đi chùa đáng lẽ để lắng tâm nhận thức gốc của đạo thì lại vô tư giữa thanh thiên bạch nhật nhét tiền vào tay tượng Phật để hối lộ mong xin tài, xin lộc. Rồi đến chùa, ít người cầu bình an, đa phần chen lấn nhau tranh giành ấn đến rơi mũ, rách áo với hi vọng được phù hộ để thăng quan tiến chức, tiền của đầy nhà.

Thế nhưng kinh sợ hơn nữa là có kẻ bỏ tiển ra trùng tu, xây dựng mới rồi ghi tên mình ngay trên cổng chính của chùa, lại còn treo ảnh của gia đình ngay trong chánh điện, rồi tượng cha mẹ đại gia đặt ngang hàng tượng thần thánh, biến cả gia đình họ thành thần thánh ngay khi còn sống…

Nghe vậy, Ngọc hoàng phán:

- Chùa chiền phải là nơi để nắn chỉnh nhân tâm mà các người để trở nên bát nháo. Sự thật đã rành ràng như vậy, can cớ sao những lời ta quở trách, các ngươi  lại bảo đó chỉ là “một nửa của sự thật”?

Các vị thần có bộ mặt dị dạng dập đầu khấu trình:

- Nói vậy đâu phải chúng thần ngụy biện để che giấu lỗi, vì chúng thần đây xuống trần dựa vào chốn chùa chiền để hướng con người tới chân thiện mỹ(dang ky kinh doanh), đó là một nửa sự thật. Còn thông tuệ, hướng tới chân thiện mỹ được hay không là do chính những con người ấy tự bản thân quyết định chứ chúng thần đâu có đủ sức mạnh để bắt buộc họ được, đấy là nửa sự thật còn lại, mong Ngọc hoàng minh xét.
Hu hu!!!

Ai là “tác giả” làm chậm lộ trình tăng lương?

-Lương là bài toán nóng bỏng trong tất cả các nền kinh tế. Ở nước ta, dù đã có đến 10 lần điều chỉnh nhưng lương tối thiểu vẫn chỉ đáp ứng 60% nhu cầu tối thiểu của người lao động.

(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp) 
Vừa qua, Bộ Lao động - Thương binh & Xã hội tiếp tục đề nghị giãn lộ trình tăng lương trong 3 - 4 năm tới.
Lý do mà Bộ LĐ-TB&XH (thanh lap cong ty)đưa ra là bởi nền kinh tế đang gặp nhiều khó khăn, tăng trưởng chậm, hàng loạt các doanh nghiệp phá sản dẫn đến khoản thu ngân sách thâm hụt nặng nề, không thể kham nổi. Mặt khác, nếu tăng lương sẽ khiến thêm nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ phá sản vì lợi nhuận thấp, không đủ trả lương và các khoản chi khác. Nhất là đối với các doanh nghiệp như dệt may, da giày, gia công… người lao động sẽ mất việc làm.
Tóm lại, việc điều chỉnh mức lương tối thiểu theo Nghị quyết của Quốc hội là cần thiết, song điều chỉnh như thế nào, phương thức ra sao, trong khi trình độ tay nghề lao động thấp, năng suất lao động không cao?
Có một điều tất nhiên, đó là việc tăng lương phụ thuộc vào việc thu ngân sách. Nói cụ thể hơn, muốn có chi thì phải có thu, không có thu thì không lấy gì để chi. Không ai dám vay về để tiêu và cũng chẳng ai cho chúng ta vay để ăn tiêu cả.
Vấn đề là tại sao chúng ta không làm ra đủ để đảm bảo mức chi tối thiểu và quan trọng hơn, chúng ta đã chi những khoản tiền ngân sách như thế nào?
Về câu hỏi thứ nhất, kinh tế Việt Nam thời gian gần đây gặp rất nhiều khó khăn, kinh tế tăng trưởng chậm nhiều doanh nghiệp phá sản, người lao động không có việc làm… Khuyết điểm đó không thể không nhắc đến sự điều hành của Chính phủ, như lời nhận lỗi thẳng thắn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Kỳ hợp thứ 4, Quốc hội 13: “Với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành, nhất là những yếu kém, khuyết điểm trong kiểm tra, giám sát hoạt động của tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước; một số tập đoàn, tổng công ty, điển hình là Vinashin, Vinalines, sản xuất kinh doanh kém hiệu quả, có nhiều sai phạm, gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt, ảnh hưởng lớn đến uy tín và vai trò của kinh tế nhà nước”.
Về câu hỏi thứ hai, ngoài nhận xét của Thủ tướng như “có nhiều sai phạm, gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt” còn một nguyên nhân rất quan trọng, đó là bộ máy công chức quá cồng kềnh.
Cách đây không lâu, Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Xuân Phúc đã thẳng thắn chỉ ra rằng có tới 30% công chức sáng cắp ô đi, tối cắp ô về, có cũng được mà không có cũng được.
Như vậy có thể nói sự điều hành kém hiệu quả, tình trạng tham ô và lãng phí nghiêm trọng cộng với bộ máy công chức cồng kềnh là ba nguyên nhân chính làm chậm lộ trình tăng lương hiện nay mà sâu xa, là làm chậm sự phát triển kinh tế đất nước.
Muốn cho lộ trình tăng lương không bị ảnh hưởng, một mặt Chính phủ cần khắc phục những yếu kém trong khâu điều hành như nhận xét của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở trên(dich vu ke toan), đồng thời tăng cường chống tham nhũng, lãng phí và đặc biệt là cắt giảm tối đa những công chức sáng cắp ô đi, tối cắp ô về. Họ chính là những “quả mìn” tàn phá nền kinh tế đất nước.

Họ đã đuổi du khách ra khỏi Việt Nam như thế nào?

Một cuốc taxi từ bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam (phố Điện Biên Phủ, Hà Nội) đến bảo tàng Dân tộc học (phố Nguyễn Văn Huyên), đồng hồ tính cước hiển thị 98.000 đồng nhưng tài xế viết hoá đơn 980.000 đồng. 
(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Du khách là anh David Patrick cùng vợ Brandi Dawn Burmey (quốc tịchAustralia) hoảng hồn vì hành động ăn cướp trắng trợn của tài xế taxi(bảo vệ), chuyện xảy ra trưa ngày 28.4.

Đôi vợ chồng này đến Việt Nam để hưởng tuần trăng mật. Tất nhiên, lựa chọn cho kỳ nghỉ này đối với họ rất quan trọng, họ đã chọn Việt Nam. Đánh tiếc, kỳ nghỉ của họ đã mất vui vì chuyện này, ấn tượng về Việt Nam chỉ còn lại với họ hai chữ “xấu xa”.
Trước đó một ngày, ba mẹ con bà Ilona Schultz (quốc tịch Australia) đi xích lô từ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh về phố Đinh Tiên Hoàng (quận Hoàn Kiếm), đoạn đường 5km nhưng tài xế xích lô “cắt cổ” họ 1,3 triệu đồng. Những du khách này biết mình bị trấn lột, và họ đã làm tới cùng. Tuy vụ việc đã được giải quyết thỏa đáng, nhưng có lẽ mẹ con bà Schultz khó có thể chọn Việt nam làm địa chỉ du lịch lần thứ hai.
Cũng trong tuần qua, vụ 3 du khách Pháp vừa đến sân bay Nội Bài đã bị tài xế taxi và nhân viên khách sạn trên phố cổ cấu kết lừa đảo, thậm chí đe dọa hành hung. Những du khách này cho biết họ rất yêu Việt Nam và đã từng đến du lịch nhiều lần. Sau chuyện này, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng đối với họ.
Còn ở TPHCM, chuyện du khách bị taxi ép bắt trả tiền triệu không còn là chuyện hiếm, thậm chí khách không trả còn bị đánh.  Mới đây, ông Atshushi Hirako (54 tuổi, quốc tịch Nhật Bản), bị taxi bắt trả 650.000 đồng tiền cước trong lúc đồng hồ chỉ 65.000 đồng. Ông Hirako không đồng ý trả thì bị tài xế đấm vào mặt.
Trên đây là những vụ chặt chém du khách nước ngoài vừa xảy ra. Còn rất nhiều vụ khác, du khách bị quán ăn, taxi chặt chém, bị bọn cướp giật giỏ xách, máy ảnh, bị ăn xin, hàng rong chèo kéo… không thể kể hết. Chỉ những vụ du khách trình báo, cơ quan quản lý mới biết để xử lý, còn nhiều vụ họ ngậm đắng nốt cay và ngậm cả sự khinh bỉ.

Hoan nghênh Tổng cục Du lịch đã cử đại diện xin lỗi bà Schultz rất kịp thời. Hoan nghênh công an đã vào cuộc xử lý nhóm nhân viên khách sạn đe dọa du khách Pháp và bồi thường tổn thất cho họ. Những ứng xử này thể đem đến sự hài lòng cho du khách, họ sẽ thấy rằng đến Việt Nam sẽ được chia sẻ và bảo vệ.

Xin hãy nhớ rằng, một du khách bị trấn lột, chặt chém hay mất an toàn ở Việt Nam thì không phải cá nhân họ tẩy chay du lịch Việt Nam, mà họ sẽ nói điều đó với bạn bè, với cộng đồng. Cái xấu được lan nhanh vượt qua mọi biên giới thông qua công cụ internet và các trang mạng xã hội. Gương mặt của du lịch Việt Nam sẽ như thế nào đối với cộng đồng quốc tế chắc không khó để hình dung.

Một nước nghèo, tận dụng thắng cảnh như một tài nguyên để kiếm cái ăn và cũng thông qua đó, tiếp thị hình ảnh quốc gia với thế giới. Thế nhưng, có không ít người Việt Nam đuổi du khách ra khỏi nước mình bằng những hành động tham lam và thiếu văn hóa của họ.

Tạo dựng hình ảnh quốc gia bằng khai thác du lịch không phải là việc riêng của ngành du lịch mà còn sự góp sức của tất cả các ngành khác và của cả cộng đồng.

Những từ “làm ơn”, xin lỗi”, “cảm ơn”, “xin vui lòng”, “tôi có thể giúp gì cho bạn”… quá  ít trên cửa miệng của người Việt hôm nay(bao ve), mà thay vào đó là những ánh nhìn, lời nói và hành động thiếu thân thiện. Đó cũng là cách đuổi du khách ra khỏi nước mình nhanh nhất.

Học phổ thông thời gian bao lâu là hợp lý?


Bắt đầu từ lời tuyên bố xanh rờn của một em học sinh lớp 12, chương trình cơ bản chỉ cần học 9 năm đã dấy lên một cuộc tranh luận, trong đó có nhiều nhà khoa học giáo dục(du hoc) hàng đầu VN với chủ đề, thời gian học phổ thông bao nhiêu là đủ?
Học phổ thông thời gian bao lâu là hợp lý?
Người ủng hộ ý tưởng này trước hết là GS. Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Chủ nhiệm UB Văn hóa – Giáo dục – Thanh thiếu niên & Nhi đồng Quốc hội.
để có kiến thức, kĩ năng đi học nghề hoặc lao động giản đơn thăm, b
Cùng quan điểm với GS. Thuyết là Hiệu trưởng ÐH FPT Lê Trường Tùng. Ông Tùng nói: "Nãm 2012, khi thảo luận về đổi mới cơ bản và toàn diện GDVN, tôi đã đề nghị một trong những công việc đầu tiên cần làm là tái cấu trúc nền giáo dục theo mô hình giáo dục phổ thông chỉ còn 2 cấp là tiểu học và trung học, bỏ cấp THPT. Khi đó, thời gian học phổ thông chỉ còn khoảng 9-10 năm, sau đó có thể học cao đẳng hoặc học dự bị đại học trước khi vào đại học”.
Cùng chung quan điểm trên, có ý kiến còn đề xuất cho trẻ đi học muộn hơn (8 tuổi) và chỉ nên học chương trình 10 năm. Lý do là hiện nay, sau khi vào lớp một, các em không còn được sống với tuổi thơ và do phải học mất 16 -17 năm, tuổi thơ bị cắt giảm sớm quá.
Một số người đã từng trải qua giai đoạn giáo dục hệ 10 năm trước đây thì cho rằng việc chuyển sang hệ 12 năm là "phí phạm" bởi thực tế, rất nhiều nhà khoa học học theo hệ này hiện đã và đang là những nhà khoa học hàngđầu của đất nước.
điểm năm như hiện nay lđiểm n
Thế nhưng một số nhà khoa học lại có ý kiến khác như GS. Hồ Ngọc Ðại đề nghị rút xuống còn 11 năm, trong đó có 9 năm bắt buộc. “Trẻ con 16 tuổi bây giờ khác 16 tuổi ngày trước. Học sinh ra học ngoài đời càng sớm càng tốt nhưng sớm ở mức độ như thế nào để an toàn thì 9 năm là đủ”. GS. Đại nói.
GS. Hoàng Xuân Sính - Chủ tịch HĐQT Trường đại học Thăng Long thì khẳng định, khi giáo dục Việt Nam chưa xác định được triết lí giáo dục thìđừng bàn 9 năm hay 12 năm.
Được biết hiện nay, thực hiện Nghị quyết Đại hội XI, ngành giáo dục đang đổi mới chương trình, SGK phổ thông sau năm 2015. Nếu như có bắt tay vào việc xây dựng ngay thì cũng phải đến năm 2018, 2019 mới có thể triển khai đại trà bộ chương trình, SGK mới này.
Tuy nhiên, theo GS. Thuyết, trước khi bắt tay vào soạn thảo chương trình mới, cần phải trả lời các câu hỏi như: Hệ thống giáo dục phổ thông là mấy năm? Có mấy cấp học, mỗi cấp học mấy năm, học bao nhiêu môn? Học sinh học 1 buổi hay 2 buổi/ngày? Phân luồng, phân ban thế nào? Thậm chí, bắt đầu học chữ từ khi nào? Nhiều nước Âu Mỹ học chữ từ bậc mầm non, ta có dạy chữ sớm như vậy không, vì sao?...
Về quan điểm cá nhân, người viết bài này cho rằng giáo dục phổ thông nên dừng ở mốc 10 năm bởi đối với người Việt Nam, thời gian học như vậy là phù hợp, 9 năm thì quá ngắn và 12 năm lại quá dài.
 
Được biết gần đây, có một số ý kiến đề xuất hạ tuổi thành niên xuống còn 16 tuổi và như vậy, nếu thời gian theo học 10 năm là phù hợp với đề xuất này(tu van du hoc). Vả lại trước đây, chúng ta đã từng nhiều năm đào tạo theo mô hình 10 năm và đạt hiệu quả rõ rệt.
Còn theo bạn, thời gian học chương trình cơ bản bao lâu là hợp lý?

Không ai lựa cửa để sinh ra!

Đoàn kết là tinh thần và sức mạnh của dân tộc. Nó khởi nguồn từ truyền thuyết mẹ Âu Cơ đến nay với lời của Bác Hồ: “Nước Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”

“Không ai lựa cửa để sinh ra!”


Nhân dịp 38 năm (30/4/1975 – 30/4/2013) ngày giang sơn về một mối, tinh thần đoàn kết, hòa hợp dân tộc lại được khơi gợi trong trái tim mỗi người con đất Việt ở mọi phương trời.

“Không ai lựa cửa để sinh ra!” là câu nói nổi tiếng của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt khái quát về tinh thần đại đoàn kết và hòa hợp hòa giải dân tộc(bao ve). Bao năm qua, câu nói này đánh động đến suy nghĩ của nhiều người, không chỉ đối với người dân trong nước và kiều bào Việt Nam ở nước ngoài.

Trong cuốn sách “Võ Văn Kiệt – Đổi mới, bản lĩnh và sáng tạo” do Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân xuất bản 2006, ở một bài trả lời phỏng vấn báo chí, Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói: “Yêu nước có cả trăm hình thức thể hiện. Có một thời kỳ sự hẹp hòi, thành kiến và đố kỵ đã làm tổn thương tình cảm của dân tộc, xa rời truyền thông “thương người như thể thương thân”, làm ảnh hưởng không tốt đến tính đồng thuận xã hội. Thay vì phải làm sao giảm bớt nỗi đau của những gia đình Việt Nam có người thân bị ép phải cầm súng chống lại cách mạng, vì không thể “trốn lính” được và đã tử trận, thì cho đến bây giờ vẫn còn nhiều trường hợp bị phân biệt đối xử. Không ai lựa cửa để sinh ra. Vì vậy, chúng ta không nên khoét sâu thêm vết thương trong lòng mỗi người Việt Nam. Với những nước từng đưa quân đến xâm lược và đánh thuê trên đất nước ta, chúng ta còn khép lại quá khứ, đưa tay kết bạn huống chi là người nước mình. Mỗi người dân Việt Nam biết lo cho mình, cho gia đình mình và lo cho cái chung đều là sự đóng góp quý báu cho đất nước”.

Những người bị ép cầm súng vì không trốn lính được đó phải mang cái án suốt đời, đó là án “ngụy quân”. Còn người làm trong chính quyền cũ cũng mang cái án “ngụy quyền”. Trừ những người có nợ máu, có chính kiến chính trị, đa số người làm việc cho chế độ cũ chỉ vì họ phải làm và  phải sống. Không phải ai cũng có cơ hội hay điều kiện để lựa chọn cho mình con đường đi theo cách mạng.

Sự phân biệt đối xử kéo dài nhiều năm và khó có thể kể hết những tổn thất từ đó sinh ra. Sự tổn thất không chỉ đối với cá nhân mà đó là thiệt hại chung cho cả xã hội. Duy chỉ chủ nghĩa lý lịch thôi cũng vùi dập không biết bao nhiêu nhân tài hoặc người có năng lực. Có không ít học sinh thi đậu đại học nhưng không được học. Các em không thể “lựa cửa để sinh ra” nhưng phải chịu trách nhiệm về việc làm của cha mẹ mình.

Những người làm trong bộ máy chính quyền chế độ cũ, họ chỉ làm công việc thuần túy chuyên môn hoặc giáo sư giảng dạy đại học. Họ hồn nhiên nghĩ rằng, chế độ nào họ cũng được sử dụng như một người làm việc. Nhưng sau giải phóng, không ít người trong số họ không được làm đúng với trí tuệ, chuyên môn, thậm chí có người phải làm những công việc đơn giản như đạp xích lô, chạy xe ôm...

Chia rẽ không bao giờ mang ý nghĩa tích cực, nhưng đại đoàn kết vẫn chưa được đến sớm. Phải mất quá lâu để có được những chuyển biến trong nhận thức và hành động cụ thể. Một số người của chế độ cũ được sử dụng, nhiều sĩ quan, quan chức chế độ cũ từ nước ngoài trở về như cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ. Những văn nghệ sĩ từng được cho là không ủng hộ chế độ cũng được hồi hương như nhạc sĩ Phạm Duy. Dần dần, bà con Việt nam ở hải ngoại là “khúc ruột ngàn dặm”, về quê hương đóng góp, xây dựng và không còn thấy có khoảng cách.

Cũng may cho dân tộc, 38 năm trôi qua, những từ như “bọn ngụy quân”, “lũ ngụy quyền”… chỉ còn trong những trang sách cũ. Những người từng bị phân biệt đối xử tuy không còn cơ hội để làm được gì cho bản thân và xã hội như khả năng họ có, nhưng ít ra họ cũng đã thoát khỏi mặc cảm bị phân biệt đối xử.

Giang sơn thu về một mối cách đây 38 năm, nhưng lòng người thu về một mối vẫn chưa trọn vẹn. Thế mới hay thành trì đất đai mới chỉ là một phần của giang sơn(bảo vệ), phần còn lại là lòng người. Hòa hợp hòa giải dân tộc không chỉ mang ý nghĩa thiêng liêng mà còn tạo nên sức mạnh để xây dựng đất nước và để giữ nước.

Các “ảo thuật gia” đại tài của Việt Nam!


Đúng là thói đời “bụt chùa nhà không thiêng”, cứ háo hức xem ảo thuật của nhà ảo thuật Iran, Mỹ rồi tấm tắc khen đến gẫy lưỡi mà không biết rằng Việt Nam có nhiều nhà ảo thuật còn tài ba gấp bốn lần các nhà ảo thuật trên thế giới cộng lại.

(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Cứ theo tin tức của giới truyền thông nước ta, trong tháng 4 này sẽ khởi quay tại TP.HCM 13 tập phim về ảo thuật trong đó có tiết mục Moudini(dich vu ke toan), ảo thuật gia người Iran sẽ làm "biến mất" những tòa nhà cao tầng tại TP.HCM trong chớp mắt. Tuy nhiên trước đây, ảo thuật gia người MỹDavid Copperfield cũng đã làm thế giới sửng sốt với pha trình diễn làm biến mất Tượng Nữ thần Tự do trước sự chứng kiến của hàng vạn khán giả và triệu triệu người xem truyền hình trực tiếp.

Cứ tưởng hai nhà ảo thuật gia này là số một của thế giới, nhưng đâu phải, hai người này chỉ đáng là học trò của những nhà “ảo thuật” Việt Nam. Bạn hoài nghi điều này ư? Vậy thử hỏi bạn, hai nhà ảo thuật trên có trình diễn nổi tiết mục con voi chui được qua được lỗ kim không? Thế mà các nhà “ảo thuật” Việt Nam đã trình diễn được đấy.

Chỉ cần theo QL18 từ TP. Móng Cái về TP. Hạ Long, bạn có thể mục tại sở thị vài chục chiếc “xe lồng” cỡ 3,5 – 4 tấn chở “gà trọc” về phía TP. Hạ Long, nhưng thần tình là các xe này đều phải đi qua trạm kiểm soát liên hợp tại Km số 15 trên QL18 thuộc địa phận xã Dân Tiến, TP. Móng Cái và đều phải mở toang thùng chở hàng để đầy đủ các cơ quan chức năng như công an, quản lí thị trường, thú y… kiểm tra mà vẫn không bị phát hiện, chẳng khác nào con voi vẫn chui được qua lỗ kim vậy. Trình độ của các nhà “ảo thuật” thuộc trường phái buôn lậu nước ta tài ghê!

Đâu có phải chỉ bọn buôn lậu đó có tài ảo thuật đó, bọn “sa tặc” cũng tài không kém. Đấy,  sông Rào Nổ đoạn qua xã Phúc Đồng, huyện Hương Khê (Hà Tĩnh), Nhà nước cấm khai thác. Ấy thế mà “các nhà ảo thuật” thuộc trường phái “sa tặc” đã trình diễn màn “ảo thuật đặc sắc là cho một chiếc máy múc nghênh ngang xúc cát lên những chiếc xe tải hạng nặng,. Chỉ chưa đầy nửa tiếng, đã có bốn chiếc xe ô tô tải chất đầy cát, rời bến, bon bon trên đường mòn Hồ Chí Minh mà cơ quan UBND xã này cách đó không xa nhưng vẫn không hề hay biết?

Đối với các nhà ảo thuật thuộc trường phái kiểm lâm thì, nói thật các trò như Moudini làm biến mất những tòa nhà cao tầng tại TP Hồ Chí Minh hoặc David Copperfield  làm biến mất tượng Nữ thần Tự do, xem ra cũng thường thôi. Họ làm sao sánh nổi các nhà “ảo thuật kiểm lâm” khi làm biến mất cả một cánh rừng hàng ngàn hecta mà ít ngày gần đây khiến đài truyền hình phải làm hẳn một chương trình phát sóng nửa tiếng đồng hồ về màn ảo thuật đặc sắc này.

Còn muốn xem tận mắt tiết mục ảo thuật đó, cứ đến Vườn Quốc gia Vũ Quang Hà Tĩnh. Ở đây, bạn sẽ nhìn thấy các nhà kiểm lâm “bảo vệ nghiêm ngặt” đến mức rừng bị phá ngay sát đồn gác, kiểm lâm vẫn không hề hay biết. Ngay tại cửa rừng lại có một trạm kiểm lâm mà con đường lâm tặc vận chuyển gỗ ra khỏi rừng lại là con đường độc đạo bắt buộc phải đi qua trạm kiểm lâm này.
Tưởng nghiêm ngặt thế thì một que củi cũng chẳng qua lọt. Vậy mà các nhà ảo thuật thuộc “trường phái lâm tặc” giỏi đến mức

Lâm tặc ở đây có trình độ ảo thuật giỏi đến mứcLlL hàng trăm khối gỗ vẫn tuồn ra được khỏi rừng qua con đường độc đạo này. Cứ như thế, như thế, cánh rừng đó trước đây bạt ngàn cây cổ thụ hai người ôm không xuể, nhưng đã do tài “ảo thuật” mà nay chỉ còn lại dấu tích những gốc cây vết cưa thâm mốc.  

Đúng là thói đời “bụt chùa nhà không thiêng”,(dịch vụ kế toán) cứ háo hức xem ảo thuật của nhà ảo thuật Iran, Mỹ rồi tấm tắc khen đến gẫy lưỡi mà không biết rằng Việt Nam có nhiều nhà ảo thuật còn tài ba gấp bốn lần tất cả các nhà ảo thuật trên thế giới cộng lại.